Đối với chủ trường Lê Thị Bích Hạnh và Phan Thị Xuân Thu, xét thấy hành vi không cố ý, tòa không truy cứu trách nhiệm hình sự, chuyển hồ sơ về phường sở tại để phạt hành chính.
Hành động không kiểm soát
Có vẻ mất bình tĩnh khi đứng trước vành móng ngựa, bị cáo Lê Thị Lê Vy tường trình vụ việc không được rõ ràng và rành mạch, nhưng trước sự nghiêm khắc của chủ tọa Huỳnh Ngọc Tuyết, diễn tiến vụ việc được làm sáng tỏ. Bảo mẫu Lê Vy đã ăn năn thừa nhận hành vi sai trái của mình.
Theo đó, khoảng 8 giờ 30 ngày 30/11/2007, Lê Vy tiếp nhận cháu Đỗ Ngọc Bảo Trân (sinh ngày 02/06/2006) từ tay mẹ là chị Nguyễn Đan Thùy, cũng là giáo viên của trường. Sau khi chị Thùy rời khỏi lớp thì cháu Bảo Trân khóc đòi mẹ.
Bảo mẫu Lê Vy đã đến hộc bàn trong phòng lấy cuộn băng keo kích thước 4 x 15 rồi cắt một đoạn dài 5 cm dán ngang miệng cháu với mục đích làm cháu ngưng khóc. Sau đó, Lê Vy đặt cháu Trân nằm xuống chiếu và dùng khăn tắm phủ lên ngực cháu. Xong việc, bảo mẫu này tiếp tục chăm sóc các cháu khác.
Lê Vy kể lại: “Lúc đó, tôi chỉ định lấy giấy vệ sinh thôi, nhưng thấy cuộn băng keo thì tôi lấy ra dán vào miệng cháu để cháu ngưng khóc nhưng không ngờ sự việc lại ra như vậy”.
Khoảng 5-6 phút sau, cô giáo Hồng Hà cùng phụ trách lớp cháo nát từ nhà vệ sinh đi ra thì thấy Bảo Trân nằm úp mặt xuống gối. Cô Hà gọi Vy đến kiểm tra thì lúc này cháu đã trong tình trạng mặt mũi tím tái, ngưng thở. Lê Vi liền tháo miếng băng keo trên miệng Bảo Trân ra, vứt vào thùng rác.
Sau đó, hai cô la lên và các giáo viên khác chạy đến hỗ trợ đưa cháu Bảo Trân vào viện Gia Định. Có một trong hồ sơ của tòa khiến mọi người còn ngỡ ngàng là, ngay sau khi mọi người đang hốt hoảng về tính mạng của cháu thì cô Vy còn đe dọa các cháu “nếu còn khóc sẽ dán băng keo vô miệng”.
Giọt nước mắt vị tha
Sau khi đọc xong bản luận tội, chủ tọa quay sang hỏi ý kiến các đương sự. Chủ trường mần non Thiên Thơ là Lê Thị Bích Hạnh và Phan Thị Xuân Thu.
Bà Hạnh cho biết, bảo mẫu Vy là người làm việc siêng năng, nhưng tính tình thất thường, dễ nóng nảy nên đã cho nghỉ việc sau khi nhận vào khoảng 3 - 4 tháng. Bà tỏ ra ngạc nhiên sau khi nghe sự cố này lại diễn ra với Lê Vy.
Bà Thu thì bộc bạch, bà nhận lại Vy vì cô này đã nhiều lần đến trường bày tỏ mong muốn được làm việc. Thương hoàn cảnh gia đình khó khăn nên bà chấp nhận Vy.
Trong khi xin giảm án cho Vy, bà Lê Thị Bích Hạnh bật khóc. Tình huống bất ngờ trên khiến nhiều người đến dự phiên tòa xúc động rơi nước mắt.
Phát biểu trước tòa, chị Nguyễn Đan Thùy nghẹn ngào: “Dù sao thì cháu cũng không sống lại được, tôi chỉ mong tòa giảm án cho bị cáo Lê Vy. Tôi cũng đã xin bãi nại lên cơ quan điều tra và không mong muốn sự đền bù nào nữa từ gia đình Lê Vy.”
Chị Thùy cũng cho biết, gia đình đã nhận được tổng cộng 14 triệu đồng từ bà Phan Xuân Thu và Phòng giáo dục quận Phú Nhuận hỗ trợ để lo cấp cứu và chạy chữa cho Bảo Trân. Còn mẹ Lê Vy có mang một hộp bánh đến thăm, nhưng gia đình không nhận mà nói hãy lo đến con của mình đang bị giam.
Trong phần bào chữa cho bị cáo, luật sư Phạm Tất Thắng (Đoàn luật sư TPHCM) cũng chia sẻ nỗi đau mất mát không thể bù đắp đối với gia đình bé Bảo Trân. Luật sư Thắng cũng tập trung làm sáng tỏ bản chất Lê Vy có độc ác với trẻ em hay không?
Ông đưa ra dẫn chứng là mình đã chứng kiến nhiều đêm liền Lê Vy thức trắng không ngủ được vì lo lắng dù ông đã động viên cô ấy nên giữ gìn sức khỏe. Theo luật sư: “Phần trình bày thiếu nhất quán và không rõ ràng của Lê Vy không phải là hành vi thiếu thành khẩn mà chủ yếu xuất phát từ trình độ học vấn thấp, suy nghĩ lạc hậu”.
Lời cuối trước khi nhận án, Lê Vy đã bày tỏ lòng ăn năn hối hận trước sự cố đáng tiếc vừa qua. Bị cáo cũng bày tỏ nguyện vọng tòa án giảm nhẹ các tình tiết để mình sớm được đoàn tụ gia đình.
Sau khi phiên tòa kết thúc, anh Hiệp và chị Thùy tỏ ra xúc động nhưng không bày tỏ ý kiến.
Chị Hồng Phượng, ngụ tại quận Phú Nhuận, cho biết: “Tôi thật sự xúc động. Tôi nghĩ mức án phạt 3 năm tù giam của tòa án đủ sức răn đe đối với những hành vi ngược đãi trẻ em. Đây cũng là bài học cho nhiều bảo mẫu và giáo viên ở các trường mầm non.”
Anh Nguyễn Văn No số 27, Trương Minh Giản, quận Gò Vấp, TPHCM. Tôi thấy rất cảm động cho cả người bị hại và bị cáo, thực ra ai cũng đáng thương. Dù sao thì chuyện đã qua rồi. Bây giờ vợ chồng anh Hiệp và chị Thùy vẫn thuê trọ trong nhà tôi. Theo tôi được biết, phòng giáo dục quận Phú Nhuận đã hứa sắp xếp công việc mới cho chị Đan Thùy tại một trường mầm non vào đầu tháng 8 tới.
Nguyên Tuấn
Báo Pháp luật
Vợ “hụt” đòi 2.000 USD
14-01-2009 23:52:31 GMT +7
Mới đám hỏi, chưa đăng ký kết hôn thì một trong hai bên có quyền đi đăng ký kết hôn với người khác. Mới đây, Sở Tư pháp TP.HCM giải quyết một vụ khiếu nại liên quan kết hôn có yếu tố nước ngoài khá hy hữu.
Khi một cặp nam nữ đăng ký kết hôn, vị hôn thê cũ của chú rể biết chuyện liền đến Sở Tư pháp yêu cầu chú rể đưa 2.000 USD, tiền đã hứa tặng gia đình cô khi làm đám hỏi trước đây.
Cô Nguyễn Thu Hương (tên các nhân vật trong bài đã được thay đổi - PV) được người thân giới thiệu quen với ông Tony Trần (Việt kiều Mỹ) lớn hơn cô 20 tuổi. Hai bên trao đổi thư từ qua lại rất nồng ấm. Cuối năm 2004, ông Tony về Việt Nam. Hai người gặp nhau, thấy hợp nên cô Hương dắt ông đến giới thiệu với gia đình cô. Sau đó, gia đình cô đã tổ chức lễ hỏi cho hai người. Ông Tony trở lại Mỹ và hẹn năm sau sang bảo lãnh vị hôn thê qua Mỹ. Bẵng đi một thời gian, hai bên không còn liên lạc với nhau nữa. Cô Hương được người quen cho biết ông Tony quen một phụ nữ khác, ông sẽ về Việt Nam làm thủ tục kết hôn với người đó vào tháng 11-2008.
Sau đó, cô Hương bỏ công đến Sở Tư pháp TP.HCM thăm dò tin tức. Cuối cùng, cô phát hiện ông đang làm thủ tục đăng ký kết hôn với người phụ nữ kia. Cô liền gửi đơn đến Sở yêu cầu xem xét trường hợp “vị hôn thê” của cô. Tại buổi làm việc với Sở Tư pháp, cô đã cung cấp chứng cứ về mối quan hệ của cô với ông Tony như hình ảnh, thư từ, phiếu chuyển tiền... Đặc biệt, cô Hương cho biết khi quan hệ còn thân thiết, ông Tony có hứa cho gia đình cô 2.000 USD thì gia đình cô mới cho hai người làm đám cưới. Cô mong muốn ông Tony thực hiện lời hứa trước đây với gia đình dù hai người không còn đến với nhau nữa.
Theo luật sư Phạm Tất Thắng, Đoàn luật sư TP.HCM, sự việc nếu hai bên “cơm lành, canh ngọt” thì ông Tony hứa cho gia đình cô Hương 2.000 USD là một dạng hứa tặng cho tài sản. Điều 465 Bộ luật Dân sự quy định việc tặng, cho tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên tặng cho giao tài sản của mình cho bên được tặng. Ở đây, ông Tony chưa cho tài sản cho cô Hương, vì thế phải áp dụng Điều 470 Bộ luật Dân sự về tặng cho tài sản có điều kiện quy định “bên tặng có thể yêu cầu bên được tặng thực hiện một hoặc nhiều nghĩa vụ dân sự trước hoặc sau khi tặng cho”. Điều kiện áp dụng trong trường hợp này phải là hai bên “cơm lành, canh ngọt”. Trong khi thực tế ông Tony và cô Hương không kết hôn nên ông Tony không có trách nhiệm và nghĩa vụ bồi thường cho cô vợ “hụt”.
Ông Nguyễn Văn Vũ, Trưởng phòng Hộ tịch-Lý lịch tư pháp-Quốc tịch, Sở Tư pháp TP.HCM, cho biết các chứng cứ cô Hương đưa ra chỉ chứng minh cô có quen ông Tony và hai bên chỉ làm đám hỏi. Truy tìm trong hệ thống lưu trữ tại Sở cũng không thấy ghi nhận việc đăng ký kết hôn của cô với ông Tony. Nay ông Tony kết hôn với người khác là hoàn toàn phù hợp pháp luật. Ngày 27-12-2008, UBND TP.HCM đã cấp giấy chứng nhận đăng ký kết hôn cho vợ chồng ông Tony. “Việc cô Hương yêu cầu ông Tony thực hiện lời hứa cho gia đình cô 2.000 USD là việc dân sự nên chúng tôi không thể giải quyết việc này. Nếu muốn, cô Hương có thể kiện ra tòa” - ông Vũ nói
MINH TRÍ (báo pháp luật)
Vụ thi công công trình công cộng gây thiệt hại: Kiện vì quyền lợi và để “mở đường”
02-12-2007 22:52:10 GMT +7
THANH TÙNG (báo pháp luật)
Hàng rào tôn mới tinh lại tiếp tục dựng trước cửa quán nhà ông Lang.
Hôm qua (2-12), ông Nguyễn Văn Lang, người vừa khởi kiện nhà thầu Trung Quốc (TMEC & CHEC 3) và Ban quản lý dự án vệ sinh-môi trường TP.HCM đòi bồi thường, cho biết:
Mình “không kiện không được vì phải chờ đợi sự giải quyết quá lâu rồi!”. Ông nói đã chuẩn bị nhiều tài liệu và sẵn sàng hầu tòa, có thể ông sẽ không mời luật sư vì tin tưởng rằng mình đúng.
Như Pháp Luật TP.HCM đã đưa tin, ông Lang yêu cầu hai đơn vị trên bồi thường cho ông 420 triệu đồng tiền thu nhập thất thu và tiền sửa nhà lún nứt do bị ảnh hưởng bởi việc thi công công trình vệ sinh lưu vực Nhiêu Lộc-Thị Nghè. Trong quá trình bị thiệt hại, ông gửi đơn khiếu nại khắp nơi nhưng đều vô vọng. Duy chỉ có một lần vào cuối năm 2006, đại diện Ban quản lý dự án có làm việc, hứa sẽ “hỗ trợ” tám triệu đồng nhưng đến nay vẫn chưa đưa tiền và ông cũng không đồng ý mức bồi thường này.
Nhiều người đã khuyên ông Lang không nên kiện vì đây là công trình chung của TP, khi hoàn thành thì nhà ông là người đầu tiên được hưởng lợi từ nó. Tuy nhiên, ông Lang cho rằng đã là công trình công cộng thì nó phục vụ lợi ích chung của mọi người chứ không riêng gì nhà ai. Nếu trong quá trình thi công mà ảnh hưởng đến quyền lợi của người dân thì họ có quyền nhờ pháp luật can thiệp. “Tôi kiện vì quyền lợi của chính mình và quan trọng hơn là có thể sẽ đem lại quyền lợi cho nhiều người khác cùng cảnh”...
Nhìn về chuyện này, tiến sĩ Chu Hải Thanh, Phó Giám đốc Học viện Tư pháp, cho rằng về nguyên tắc người dân bị thiệt hại hoàn toàn có quyền khởi kiện yêu cầu bồi thường. Người dân phải tự chứng minh được mức độ thiệt hại, lỗi của bên gây thiệt hại, mối quan hệ nhân quả... Căn cứ vào thiệt hại xảy ra đến đâu, lỗi của các bên... tòa sẽ phán quyết. Đồng tình, luật sư Phạm Tất Thắng (Đoàn luật sư TP.HCM) nói không chỉ ông Lang mà các hộ dân có mặt tiền trên đoạn đường ấy, các hộ dân ở khu vực ấy, thậm chí cả người tham gia giao thông trong thời điểm thi công ấy mà bị thiệt hại cũng có thể kiện.
Luật sư Huỳnh Ngọc Hoàng (Đoàn luật sư tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) nhận định trong trường hợp này, nên đánh giá sự việc trên mối quan hệ giữa người gây thiệt hại phải bồi thường cho người bị thiệt hại chứ không phải là quan hệ giữa nhà nước với công dân. Tòa thụ lý đơn kiện và giải quyết thì sẽ rõ ngay trách nhiệm cụ thể thuộc về đơn vị nào.
Hiện nay, TAND TP đã nhận được đơn kiện của ông Lang và đang xem xét việc thụ lý. Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin tới bạn đọc.
Dỡ rồi lại rào
Theo ghi nhận của chúng tôi, hàng rào tôn của nhà thầu đã được dựng lại sát cửa nhà ông Lang và nhiều hộ khác, chỉ vừa một người đi. Theo ông Lang, tháng 1-2006, cả khu dân cư này ai cũng mừng khi nó được dỡ bỏ. Tuy nhiên vừa qua đơn vị thi công cho người rào lại. “Coi như quán ăn của tôi tiếp tục phải đóng cửa” - ông Lang than thở.
|
(báo Việt Nam)
Xét xử vụ án cháy kho xưởng của Công ty 27-7 : Trách nhiệm của Công ty 27-7 và ông Hà Văn Lành đến đâu?
14-11-2008 00:40:30 GMT +7 Đại diện VKS đề nghị tuyên phạt Nguyễn Ngọc Phú từ 2 năm 6 tháng đến 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo về tội “Vi phạm quy định về PCCC”
Ngày 13-11, TAND quận Gò Vấp - TPHCM đã đưa vụ án cháy kho xưởng của Công ty 27-7 ra xét xử sơ thẩm (trước đó, trong phiên xử sơ thẩm ngày 4-8, sau khi thẩm vấn, HĐXX đã hoãn, Báo NLĐ đã thông tin) với bị cáo là Nguyễn Ngọc Phú, SN 1986, ngụ huyện Hóc Môn - TPHCM.
Nguyễn Ngọc Phú khai không trung thực
Trả lời thẩm vấn của HĐXX, bị cáo Nguyễn Ngọc Phú cho rằng vào tháng 3-2007, bị cáo được ông Hà Văn Lành (quản đốc xưởng rượu của Công ty 27-7) thuê vào làm vách ngăn bên hông khu nhà kho (giáp với cơ sở in của Công ty TNHH TM-DV Quảng cáo Sông Hương. Đây là cơ sở Công ty Sông Hương thuê lại của Công ty 27-7) tại số 73 Trần Bình Trọng, phường 1, quận Gò Vấp-TPHCM. Ngày 18-3-2007, Nguyễn Ngọc Phú mang máy hàn vào xưởng để cho một người bạn (chưa rõ lai lịch, địa chỉ) hàn vách ngăn thì xảy ra vụ cháy, làm thiệt hại của Công ty Sông Hương gần 1,5 tỉ đồng. Trong quá trình khai tại tòa, Nguyễn Ngọc Phú đều khẳng định ông Hà Văn Lành không hề biết việc Phú mang máy hàn vào xưởng và ông Lành cũng không nói Phú hàn vách ngăn mà việc hàn là do Phú tự làm.
Tuy nhiên, khi luật sư Phạm Tất Thắng (bảo vệ quyền lợi cho Công ty Sông Hương) đưa bản vẽ kho xưởng cho Nguyễn Ngọc Phú xem và đặt câu hỏi: “Bản vẽ thể hiện, để vào đến xưởng chỉ có một lối đi, trong khi đó máy hàn được bị cáo để ngay lối đi này, vậy ông Hà Văn Lành đi đường nào để vào xưởng mà lại không thấy máy hàn của bị cáo?”. Sau một hồi suy nghĩ, Phú ấp úng: “Bị cáo cũng không biết ông Lành đi đường nào vào”. Luật sư Thắng công bố một số lời khai của Nguyễn Ngọc Phú trong quá trình điều tra, cho thấy ông Lành hoàn toàn biết việc Phú mang máy hàn vào xưởng và đặt câu hỏi: “Tại sao tại cơ quan điều tra bị cáo khai khác với lời khai tại phiên tòa? Lời khai tại cơ quan điều tra hay tại phiên tòa là đúng sự thật?”. Trả lời câu hỏi này, Nguyễn Ngọc Phú thừa nhận: “Lời khai tại cơ quan điều tra là đúng sự thật”. Thế nhưng khi chủ tọa yêu cầu Phú xác định lại một lần nữa về những lời khai của mình, Phú cho rằng những lời khai tại cơ quan điều tra chỉ đúng một phần, phần khai ông Lành biết việc Phú mang máy hàn vào xưởng và nói Phú hàn vách ngăn là do “lúc đó bị cáo hoảng loạn” hoặc “bị cáo nhớ nhầm sự việc lúc bị cáo đang làm bên quận 3” (!?).
Tắc trách trong quản lý
Quá trình thẩm vấn cho thấy bị cáo Nguyễn Ngọc Phú không hề bị quản lý khi làm việc tại xưởng của Công ty 27-7, điều đó được thể hiện ở việc Phú có thể thoải mái ra vào xưởng mà không bị kiểm tra. Thậm chí, Phú còn mang cả máy hàn vào nhưng bảo vệ cũng không hay biết. Nói về trách nhiệm của Công ty 27-7, luật sư Hoàng Xuân Sơn, bảo vệ quyền lợi cho Công ty Sông Hương, cho rằng sự thật hiển nhiên là chiều 18-3-2007, tại xưởng rượu của Công ty 27-7 đã xảy ra vụ cháy gây thiệt hại nặng nề cho Công ty Sông Hương. Thế nhưng, liệu Nguyễn Ngọc Phú có thể gây ra vụ cháy hay không, nếu như những người có trách nhiệm tại Công ty 27-7, trong đó có ông Hà Văn Lành làm đúng chức trách và nhiệm vụ của Nhà nước quy định về PCCC? Rõ ràng thiệt hại là kết quả từ việc vi phạm pháp luật PCCC của lãnh đạo Công ty 27-7 và cá nhân ông Hà Văn Lành. Chính vì vậy, luật sư Sơn khẳng định Công ty 27-7 phải bồi thường toàn bộ thiệt hại của Công ty Sông Hương.
Trả lời thẩm vấn của HĐXX, đại diện Công ty 27-7 thừa nhận trong vụ cháy này, Công ty 27-7 cũng thấy có một phần trách nhiệm và đồng ý hỗ trợ cho Công ty Sông Hương 50% giá trị thiệt hại và yêu cầu bị cáo Nguyễn Ngọc Phú phải bồi thường lại số tiền này cho Công ty 27-7.
Sau khi kết thúc phần thẩm vấn, đại diện VKS đề nghị tuyên phạt Nguyễn Ngọc Phú từ 2 năm 6 tháng đến 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo về tội “Vi phạm quy định về PCCC”.
HĐXX quyết định ngày 17-11, phiên tòa sẽ tiếp tục làm việc.